GRIS: Chuyến phiêu lưu đầy màu sắc và âm nhạc

Guang Wu 05.06.2019

Thường thì trước khi quyết định chơi một game nào đấy, mình thường xem qua trailer rồi ngụp lặn xem 7749 cái review trên steam và các web review khác trước khi “tốn thời gian” cho chiếc game ấy. Nhưng với GRIS, ngay khi vừa xem trailer thì mình đã quyết định là sẽ mua ngay khi nó vừa ra, với một lý do đơn giản là nó … hơi bị giống Journey. Lúc mua game mình đã nghĩ, kệ, đẹp như thế này, nhạc hay như này, na ná Journey nữa này thì có gameplay chán nội dung dở cũng bù lại hết được rồi. Và may thay, GRIS không làm mình thất vọng về bất kỳ điều gì cả, thậm chí nó cũng không hẳn là một bản copy của Journey, mà có nét đẹp và sự hấp dẫn của riêng nó. Journey là một nguồn cảm hứng cho các nhà sản xuất của GRIS, và với nguồn cảm hứng đó họ đã tạo ra một tác phẩm tuyệt vời về âm thanh, màu sắc, ý nghĩa. Thông qua hành trình của nhân vật chính, cô gái Gris, tựa game này với mình là một trải nghiệm đặc biệt qua thính giác, thị giác và cả trái tim.

Nhân vật chính là Gris – 1 cô gái mất đi tiếng hát của mình và phải bắt đầu hành trình tìm lại bản thân

Một phong cách đồ hoạ thanh thoát

Điều đầu tiên bạn sẽ chú ý ở GRIS là phong cách đồ họa rất khác biệt so với những platform từng được khen hết lời như Ori and The Blind Forest, Child of Light, Dead Cells. Toàn bộ thế giới trong GRIS là những phong cảnh hùng vĩ tới ngạt thở, từ sa mạc đầy gió cát, những ngôi đền khổng lồ, cánh rừng mưa xanh tươi, đáy đại dương sâu thẳm, hang động băng lạnh lẽo …v.v Tất cả những cảnh đẹp ấy đều được vẽ một cách đơn giản, chú trọng vào sự đối xứng và đường nét. Và hòa vào đó là phông nền, hoặc hiệu ứng gió, nước … từ những vệt màu nước nhẹ nhàng loang ra khắp màn hình theo từng bước đi của nhân vật chính. Với phong cách này đã khiến GRIS được nhiều người cho rằng đây là game đẹp nhất 2018. Quả thực không ngoa, GRIS là một game đẹp tới từng khung hình, mọi cảnh trong game đều có thể làm một tấm wallpaper đẹp tới từng chi tiết.

Cảnh lướt cát như một lời tri ân tới Journey

Không chỉ đẹp về phong cảnh, hoạt ảnh của GRIS cũng được thực hiện rất rõ ràng và dễ chịu y như phong cách vẽ. Từ chuyển động của nếp váy áo nhân theo từng bước đi, bước nhảy của Gris cho tới những sinh vật nho nhỏ ở phông nền đều rất mượt mà, theo một nhịp điệu từ tốn. Nếu như Ori and The Blind Forest hay Hollow Knight làm mình hoa cả mắt với tốc độ di chuyển, né tránh của nhân vật cho tới sự thay đổi của môi trường thì GRIS là một sự thư giãn nhẹ nhàng, dù nhân vật có đang chạy khỏi cơn bão cát dữ dội, trốn khỏi những sinh vật đáng sợ thì mình vẫn thấy rất bình tĩnh, bởi chuyển động của mọi thứ quá yên bình, từ tốn.

Tuy vậy, chính bởi phong cách nhẹ nhàng ấy cũng đem lại bất lợi cho quá trình chơi game. Vì cách sử dụng màu sắc và nét vẽ khiến việc phân biệt nền trước, nền sau và vùng tương tác được của GRIS hơi … nhập nhằng. Nhiều lần mình đã cố nhảy lên một bậc thang, sau đó nhận ra nó nằm ở phông nền, hoặc nhiều lần mình đã bỏ qua một số vùng có thể khám phá bởi vì nó bị che lại bởi một phần nền trước có màu đậm che khuất. Dù những vùng hoặc vật thể tương tác được sẽ có chuyển động khác với nền, nhưng nhiều khi mình vẫn nhầm lẫn rằng nó là một phần nền không tương tác được bởi sắc độ của chúng không khác nhau mấy. Đặc biệt ở màn rừng cây là màn mình bỏ lỡ nhiều chú “bướm nhảy” giúp Gris di chuyển xa hơn do màu sắc của mấy chú bướm cũng chìm so với màu xanh của nền . Nhưng đây cũng không phải là một điều thường gặp trong quá trình chơi và không quá ảnh hưởng tới trải nghiệm của bạn nếu cẩn thận một chút.

Tốn kha khá thời gian để mình mò ra được đường đi vì nền trước và khu vực đi qua được chẳng có gì khác biệt

Những bản giao hưởng tuyệt vời

Âm nhạc là một yếu tố không nhỏ đóng góp cho sự thành công của GRIS. Kết hợp với hình ảnh nhẹ nhàng, xinh đẹp là những bản nhạc được hòa âm phối khí công phu sao cho phù hợp với cảnh mà bạn đang chơi. Trong những lúc khám phá thế giới thì những bài nhạc nhẹ nhàng như “Gris.Pt1”, “Debris”, “Chiasm” … đã khiến mình phải bỏ tay ra khỏi bàn phím, ngắm nhìn Gris đứng lặng yên giữa khung cảnh tuyệt đẹp trong nền nhạc đầy chất thơ. Nhưng những bài nhạc mạnh mẽ, dữ dội hơn như “Perseverance”, “Karasu”, “Unagi” lại làm mình nổi cả da gà, nín thở để điều khiển nhân vật chính đi qua những thử thách khó khăn. Ban nhạc Berlinist đã tạo ra những bản nhạc thật hoàn hảo cho GRIS thông qua nhiều nhạc cụ khác nhau như violin, piano, âm thanh điện tử để giúp chúng ta cảm nhận được không khí của từng chapter đang chơi. Dường như những khu phế tích, sa mạc, rừng rậm, biển sâu cho tới thế giới mộng ảo trong game thật sự đang ở trước mắt mình thông qua những giai điệu bên tai.

Lên YouTube search ngay và luôn soundtrack của GRIS nhé!

Ngoài các bản nhạc đẹp tuyệt vời, bạn chắc chắn sẽ thích thú với từng âm thanh nhỏ nhặt ở thế giới xung quanh nhân vật chính. Tiếng bước chân đi lên cầu thang, tiếng thở của Gris hay âm thanh phát ra từ những sinh vật kỳ lạ trên đường phiêu lưu đều rất chân thực và rõ ràng. Thậm chí ở những màn chơi có nước, khi bạn lặn xuống mặt nước ở khu vực đang mưa, bạn sẽ nghe tiếng mưa rơi xuống mặt nước rồi nhỏ dần, thay thế bằng sự tĩnh lặng của mặt nước phía dưới. Mình ở lần chơi lại thứ 2 đã có một thú vui là đi vòng vòng xem có vật thể gì sẽ tương tác được với nhân vật chính để tạo ra âm thanh, tuy nó hơi nhảm nhưng cũng khá thú vị. Chắc chắn bạn sẽ ngạc nhiên khi phát hiện ra có bao nhiêu thứ sẽ tạo ra âm thanh đấy.

Lối chơi tuy đơn giản nhưng thú vị

GRIS có một gameplay rất đơn giản cho một game platform phiêu lưu. Bạn chẳng phải tiêu diệt hay đánh đấm kẻ địch nào. Thật ra mình thấy GRIS nên được xếp vào platform giải đố thì đúng hơn. Bạn chỉ việc chạy nhảy, tìm kiếm những ngôi sao hoặc mảnh ký ức, thi thoảng sẽ biến mình thành một khối gạch để phá vỡ những chỗ cần phá. Thật ra với mình thì điều này khá là thư giãn nếu so sánh với những game như Dead Cells khi cái khỉ gì cũng giết được bạn thì GRIS thật quá nhẹ nhàng thoải mái. Thậm chí khi bạn bị một con chim đen hay một con lươn khổng lồ đuổi theo đe dọa thì chúng cũng … không giết được bạn, tất cả những gì chúng chỉ làm là khiến bạn không thể vượt qua chúng để đạt tới mục tiêu mà thôi. Về giai đoạn sau của game, bạn sẽ đạt được những sức mạnh mới như nhảy hai lần (quá stereotype luôn nhỉ), bơi trong nước. Nhưng chính sự đơn giản này lại tạo nên điểm thú vị cho GRIS. Bởi nó rất hiệu quả khi kết hợp với những câu đố liên quan tới môi trường, và sự đơn giản này cũng hợp lý để người chơi có thể tận hưởng trọn vẹn âm nhạc và khung cảnh của game. Không vì đơn giản mà nhàm chán, những cơ chế của GRIS rất thú vị và sáng tạo như kết hợp giữa ánh sáng và bóng tối, đảo ngược trọng lực hay tương tác với cái bóng được tạo thành từ băng giá của bản thân.

Tạo ra một cái bóng băng giá của bản thân để phá giải câu đố

Dù vậy, điều mình tiếc nhất là những cơ chế này chỉ giới hạn duy nhất trong một màn chơi mà không được sử dụng ở những phần sau. Bạn chỉ phải ngụp lặn trong nước có đúng một chapter hay giải đúng một câu đố sử dụng bóng băng giá. Những cơ chế gameplay thú vị nhưng không được sử dụng nhiều khiến trải nghiệm của mình khá hụt hẫng. Dù biết GRIS là một game khá ngắn nhưng phần lớn thời gian chơi chỉ có nhảy và nhảy, những lúc có cái gì hay ho thì không hề gặp lại ở màn chơi tiếp theo làm mình không có sự hào hứng cho lắm. Đặc biệt khi kết thúc game thì bạn sẽ được chọn để chơi lại chapter bất kỳ nhưng sức mạnh thì vẫn bị hạn chế ở chapter đó. Đây là điều mình thấy khá chán vì mình rất tò mò nếu có những sức mạnh ở phần sau của game thì ở lúc bắt đầu sẽ như thế nào. Nếu GRIS có cơ chế New Game+ như nhiều game khác hẳn đã có giá trị chơi lại hơn nhiều.

Cốt truyện trừu tượng và sâu sắc

Bạn sẽ phải đối mặt với sự sợ hãi của bản thân để trưởng thành hơn

Nhiều bài review đã chê GRIS không có giá trị chơi lại sau khi phá đảo. Với mình đó lại ngược lại hoàn toàn. Mình đã chơi đi chơi lại hơn 5 lần chiếc game đơn giản này. Không nói tới chuyện nó thỏa mãn tai và mắt mình như thế nào với đồ họa và âm thanh, riêng cốt truyện của nó đã đủ cho mình cứ muốn thực hiện lại hành trình khám phá của Gris. Đối với một cốt truyện trừu tượng, không hề có thoại, có hình ảnh flashback thì hẳn mỗi người chơi GRIS đều có một cách hiểu riêng. Với mình, GRIS là hành trình đứng lên, chinh phục nỗi sợ hãi của bản thân sau khi ta gục ngã, là hành trình chúng ta trưởng thành. Ban đầu, Gris rất yếu ớt, không hề có sức mạnh gì, gặp gió bão thì chỉ có thể né tránh. Nhưng rồi, cô cũng dần học cách tự lập, tự biến mình thành một hòn đá để chịu đựng sự khắc nghiệt từ thế giới bên ngoài. Hãy thử chơi game và tự viết ra cách hiểu của bạn về câu chuyện của Gris nhé.

Tuy cốt truyện và gameplay khiến nhiều người sẽ thấy chán khi chơi xong GRIS nhưng nên chú ý rằng, trong game sẽ có các mảnh memento (kỷ niệm) ẩn khuất trong các màn chơi. Khi bạn thu thập đủ tất cả các mảnh memento ấy thì sẽ có một secret ending được mở ra. Có thể nói đây là một cách khiến người ta phải chơi lại game vì khá khó để thu thập toàn bộ các memento này ở lần chơi đầu nếu bạn không đi lang thang khắp bản đồ game. Sau khi unlock được secret ending này chắc chắn bạn sẽ hiểu thêm về cốt truyện của GRIS.

Bức tượng người phụ nữ bí ẩn xuyên suốt trò chơi sẽ được giải đáp khi bạn tìm ra secret ending

GRIS có thể chỉ là một tựa game platform đơn giản và không có quá nhiều chi tiết thú vị về cốt truyện và gameplay. Nhưng theo mình, nó đơn giản chỉ là một chuyến phiêu lưu nhẹ nhàng, giúp ta thư giãn sau những giờ làm việc mệt mỏi. Không cần những gì hào nhoáng, vẻ đẹp nhẹ nhàng của GRIS với hình ảnh đầy màu sắc và những bài nhạc cảm động đã đủ để mình đưa chiếc game này vào trong danh sách những game mình yêu thích nhất rồi. Với thời lượng chơi khá ngắn thì ngại gì mà không thử nào 😀

(Visited 1 times, 1 visits today)