Liên Minh Huyền Thoại – biết yêu là đau nhưng vẫn lao vào yêu

Tấn Minh 15.01.2020

Liên Minh là một game nổi như cồn trên toàn thế giới, và vì nhiều lý do khác nhau. Có người biết đến nó từ thuở sơ sinh – năm 2009, và gắn bó với nó như một người bạn đồng hành. Có người biết đến nó từ những người bạn chia sẻ niềm đam mê game. Có người biết đến nó vì họ rơi vào bước đường cùng, và buộc phải dùng game như một món đồ gây nghiện để cứu rỗi họ khỏi sự kinh hoàng của thứ mà người ta gọi là “cuộc sống thành thị”. Đa số người lớn thì lại biết đến nó qua những phóng sự cũ mèm về game online của VTV hay THVL mà trên đó, họ đổ lỗi cho game vì những thứ mà họ không thể làm được với tư cách bậc làm cha, làm mẹ. Nói chung là, Liên Minh là một game MOBA nổi tiếng, và nếu đã nói đến hai chữ “MOBA” và “nổi tiếng” thì chẳng thể nào mà thiếu được sự hiện diện của hai chữ “trẻ trâu”.

Tại sao Liên Minh lại không cần phải vui? Thường thì, người ta khi chơi game, chẳng ai mà mới vào lại suy nghĩ ngay về game có gameplay loop thế nào hay cải thiện đồ họa ra sao, mà chỉ muốn tập trung vào việc nó có “vui” hay không? Vậy vì lẽ nào mà tôi lại dám hạ thấp sự quan trọng của sự “vui” này, như thể Cô-péc-níc phản bác Hitler khi nói rằng Trái Đất hình hộp chữ nhật? Vì thực sự, bạn không bao giờ thực sự cảm nhận được niềm vui khi chơi game này. Ấy là tôi đang nói chuyện chơi game một mình ấy nhé. Nếu chơi với đám bạn thân thì bạn có chơi Ride to Hell: Retribution cũng cười ngặt nghẽo được. Nếu bạn chơi một mình, thì mức độ vui của bạn có thể nằm trong khoảng từ “Tại sao mình được sinh ra trên đời này” cho đến “Cà phê cũng không đắng như mình tưởng”, hay nói cách khác là từ “Tệ” cho đến “Hơi bớt tệ một chút”. Tôi viết bài viết này từ tận đáy lòng (đồng thời trả nợ chủ quán nhưng dẹp cái đó sang một bên cái đã), nên chúng ta tạm gác dăm ba cái chuyện như leo rank, tryhard, rồi cân bằng game sang một bên, mà tôi chỉ muốn nói tại sao LMHT lại không mang lại cảm giác thực sự sảng khoái như nhiều game khác?

Đầu tiên thì tôi muốn bàn về sự lặp lại của nó. Lặp lại nghĩa là sao? Nghĩa là ván đấu nào cũng y hệt nhau, cùng một bản đồ, cùng 10 vị tướng, cùng 2 thằng Daxu mid, cùng 2 thằng Lixin rừng, v.v… Cái này không tính ARAM, vì Summoner’s Rift cho bạn chọn con tướng để feed, còn ARAM thì cho bạn feed ngẫu nhiên với bất kì tướng nào do máy chọn. Nghe đơn giản đúng không nào? Đơn giản thật, nhưng có hơi rầu. Vì mỗi game đều diễn ra theo kiểu “một lane thọt nặng, hai lane kia ok, hết giai đoạn đi đường, đổ xô ra chém giết lẫn nhau cho vui nhà vui cửa, và đợi giao tranh, giao tranh thắng thì đẩy trụ, xong về mua đồ, ăn Baron nếu được, quay lại, đợi giao tranh”. Một công thức thật dễ nhớ đồng thời cũng thật chán nản, tại sao? Vì chỉ cần 1000 ván đấu là game của bạn bỗng trở nên thật dễ đoán, và mọi thứ chỉ còn phụ thuộc vào kĩ năng cá nhân.

Ồ hô hố! Khi đã nói đến kĩ năng cá nhân thì ắt phải có ngay chuyện chửi nhau! Trên mạng, bạn có thể đóng giả thành bất cứ loại người nào bạn muốn nhưng khi vào LMHT? Những bản năng sinh tồn cơ bản nhất của con người bị lột tả chân thực như thể chính tay DaVinci đang khắc họa chúng vậy. Ngay khi một đồng đội bỏ mạng, sẽ có một thành viên khác nhắc nhở cho họ nhớ rằng trình độ nhận thức của họ không liên quan đến bằng cấp mà họ đạt được trong đời thực, mà chỉ liên quan đến chỉ số K/D/A của họ trong game. Bạn có là chủ tịch của Google (hay giờ là Alphabet) đi chăng nữa thì bạn có feed trong game ai cũng sẽ nhắc nhở cho bạn, là bạn chẳng có giá trị gì trên đời, và bạn chỉ là thằng casual dơ bẩn chơi game để cho vui. Ain’t nobody bringing us, down down down down down down… Tại sao Riot lại viết lời bài hát là như thế này, trong khi sự thật lại là “My whole team is bringing me, down down down down down down“? Dù sao thì, game nào cũng như game nấy, chửi nhau đã trở thành một thông lệ, và sự thông minh của bạn chỉ dựa vào kết quả của một ván game.

Cho dù việc giới thiệu các con rồng Nguyên Tố này nọ đã góp phần làm cho game bớt chán chường một chút, thì LMHT vẫn không thể nào tự làm mới mình một cách thực sự hiệu quả. Thời gian mà một người phải bỏ ra cho một ván đấu là quá lâu, và thành quả thì lại quá thấp. Khi còn hệ thống IP thì người chơi có thể có thêm vài xu tích cóp để đi mua tướng, nghe hay ho chứ? Bây giờ thì sau một ván game người chơi chẳng có gì ngoài một cục tức to tướng, một cái đầu đau nhức và khoảng 200 kinh nghiệm. Giống như kiểu bạn ép một tuýp kem đánh răng mà nó chỉ lòi ra một tí tẹo cứ như là thứ-mà-ai-cũng-ngầm-hiểu-là-thứ-gì-đó.

Gần 40 phút đồng hồ cù cưa cù cưa chỉ để cầu trời khấn phật rằng tôi sẽ thắng ván game này, trời ơi là trời ơi, cho con lần này thôi. Không biết bạn đọc thế nào, nhưng nếu tôi muốn có cảm giác đó thì tôi chỉ cần mua vé số lúc 3 giờ 50 chiều là xong. 40 phút đồng hồ chẳng để làm gì ngoài cải thiện kĩ năng của bạn trong một trò chơi điện tử mà quả thực, chẳng làm được gì quá bổ ích cho bạn ngoại trừ tăng khả năng kết hợp tay và mắt lên một chút xíu, hay là tư duy chiến thuật một chút xíu nữa, thế thôi. Liệu bạn đang có chơi LMHT vì bạn thực sự thích nó không, hay là bạn chỉ chơi vì ai cũng đổ xô đi chơi nó thôi?

Thứ hai, tôi muốn nói thêm về chuyện eSports. Mà eSports thì trong tên nó cũng có rồi còn gì, “thể thao điện tử”. Mà đã là thể thao, thì sự ganh đua là có thật. Như các bạn hiền bên Mỹ cấu xé chà đạp lên nhau vào những ngày thứ Sáu đen tối – một dịp sale chẳng có nghĩa lý gì mà nước ta vẫn du nhập vì thích thế – nền thể thao điện tử là một hiện thân rất rõ ràng của sự chà đạp ấy. Nếu bạn thắng nhiều giải đấu liên tiếp, thì ngay lập tức sẽ có một dàn người hâm mộ chực bu lấy bạn và ôm hun mấy cái chụt chụt vì bạn giúp anh ta không mất 100k tiền đặt cược mà còn được thêm 300k tiền lời. Nhưng nếu bạn thua, ối giời ôi, nếu bạn thua thì cái đám “người hâm mộ” của bạn sẽ không chực chờ bẻ ngón tay nghe cái rốp, mở Facebook, vào trang LoL eSports và đánh một sớ Táo quân về chuyện tại sao anh ta thua trắng tay và tại sao người chơi phạm lỗi nhiều nhất của đội đó lại không đáng sống trên đời này nữa, vì phạm lỗi thì không có quyền rút kinh nghiệm, đúng chứ?

Mấy cái người này – vâng, tôi dùng cụm này vì tôi biết rằng có một bộ phận người hâm mộ văn minh biết tha thứ cho đội mà mình ủng hộ và hi vọng họ sẽ tốt hơn vào mùa giải sau. Mấy cái người này không suy nghĩ về bất cứ thứ gì như kiểu “thất bại là mẹ thành công”, hay là “thua rồi thì thôi, chỉ cần có cố gắng phục thù là được”, mà chỉ suy nghĩ theo một cách rất đơn giản, thắng làm vua thua làm giặc. Và họ không ganh đua một cách đơn giản như những người khác, họ không shit-talk cho vui mà luôn sẵn sàng hú lên như những con khỉ đột tới mùa động dục mỗi khi đội họ ủng hộ bị thua. Họ cấu xé, sỉ vả những lỗi lầm như thể những lỗi lầm đó làm cho chính cuộc sống của họ thiếu hạnh phúc. Một cộng đồng mà có những thành phần như vậy thì sao mà thoải mái cho nổi? Dù biết là phần lớn vẫn là những fan khá là “chill”, nhưng lúc nào những thành phần khỉ đột như vậy cũng luôn có cái miệng lớn nhất. Và điều đó cũng làm vấy bẩn hình tượng của eSports.

Thứ ba, sự thay đổi là một phần quan trọng của LMHT. Và sự thay đổi đó đôi khi không cần thiết. Tôi thích bản đồ 3v3 của LMHT – Twisted Treeline. Tôi thích việc mọi ván game kéo dài khoảng 25 phút và việc bản đồ chỉ có 2 đường làm mọi chuyện đơn giản hơn một chút. Nhưng bây giờ, có muốn chơi cũng chẳng được nữa, vì Riot đã quyết thẳng tay xóa Twisted Treeline khỏi bản đồ thế giới, vì “chẳng ai chơi nó nữa”. Tôi nghĩ là việc chứa, hoặc chuyển, dữ liệu của bản đồ bé tẹo đó sẽ mất tận 30 phút, nên Riot không thể kiêm nổi vai trò này nên họ phải xóa nó đi. Xin lỗi nhé, những người chơi thích map Twisted Treeline! Thật tiếc vì bạn không phải số đông!

Hay là nói về cái gì đó gần đây một chút, như là việc làm lại Galio chẳng hạn. Một con tướng bị lãng quên, với bộ kĩ năng đơn giản, và một chiêu cuối lật ngược thế cờ cực mạnh, được làm lại với toàn bộ danh tính của nó bị xóa sổ. Con Gargoyle với khuôn mặt ám ảnh được làm lại trở thành một bức tượng khổng lồ tiêu diệt ma pháp vì dân Demacia không thích ma pháp, hurr durr “phép bad kiếm good”. Câu chuyện cũ của Galio với nhà sáng tạo của nó – Durand – cũng bị xóa đi hết, và Riot nói “ờ… cái này chưa từng tồn tại, ok, giờ mua skin đi nhé, bái bai”. Trong khi đại đa số người chơi đồng tình với điểm này – vì chẳng ai thèm liếc nửa con mắt đi đọc cốt truyện – thì việc xóa sổ hoàn toàn danh tính của một nhân vật chỉ vì “chẳng ai chơi nó” có đúng là đáng hay không?

Tất cả những con tướng mà Riot làm lại chỉ cần một đợt chỉnh sửa về lối chơi, cập nhật hình ảnh, và thế là xong xuôi. Dĩ nhiên, có thể hiểu được là những con tướng lỗi thời sẽ cần một đợt nâng cấp về mặt hình ảnh, nhưng vậy còn những người chơi đã từng gắn bó với sự lỗi thời đó thì sao? Một người chơi one-trick Galio trước làm lại liệu sẽ còn hứng thú với Galio mới hay không? Câu trả lời, thật không may, dường như luôn là “không”. Vì đó không phải là Galio mà họ từng đổ thời gian vào. Đó là một con tướng mới được mang cái tên cũ.

Tạm kết bài thì, LMHT, nó không phải là một game dở, nhưng có lẽ vì nhiều lý do khác nhau, như đã nêu trong bài, mà người viết không thể đầu tư thời gian vào nó và thực sự đam mê nó được. Nhưng nếu bạn thích nó, thì tốt cho bạn thôi, vì “one man’s trash is another man’s treasure“. Cuối cùng thì… à thôi có ván mới rồi.

Tấn Minh


Thích cốt truyện hơn là game.

Trò chuyện

10 cụng ly

  • Avatar natuan - 15.01.2020

    Nếu thích game ngắn sao fen không chơi aram, ở lại máng heo summoner rift làm gì. T bỏ được hơn 1 năm rồi
    Con galio ngoài việc có khả năng ult nửa map thì đâu có gì mới hoàn toàn đâu nhỉ
    Khiên vẫn có, khiêu khích có, q thì đổi đường đạn thôi còn đâu vẫn na ná cũ, e trước buff tốc để chạy vào thì nay lao thẳng vào

    • Tấn Minh Tấn Minh - 15.01.2020

      Dạo này toàn chơi ARAM, nhưng lâu lâu vẫn tryhard SR vì ARAM một chiều quá.
      Cái mới hoàn toàn của Galio – như đã nói trong bài – là danh tính của nó. Cũng như tui nói trong bài, chẳng mấy ai quan tâm đến lore nhân vật cả, nên không để ý cũng đúng. :v Galio cũ là một tạo vật phép thuật được tạo ra bởi Durand, một nhà chế tạo người Demacia. Sau khi Durand bị giết chết mà Galio không thể làm gì được, Galio đã mãi ở yên một nơi để hối hận sự vô dụng của mình. Sau khi gặp được Poppy, Galio mới tìm ra được lẽ sống của mình. Với người thích cốt truyện như tui thì việc xóa bỏ hoàn toàn cốt truyện Durand để chêm vào Galio “mới” hoàn toàn không cần thiết. Galio mới chủ yếu là một công cụ của dân Demacia dùng để kháng phép thuật, nhưng phép thuật lại chính là thứ làm Galio sống dậy. Từ một nhân vật phải sống trong hối hận chuyển sang một bức tượng khổng lồ chẳng phải là hơi vô lý sao?
      Về gameplay thì W của Galio mới không thể so sánh với R của Galio cũ. Chỉ cần có thời gian niệm chiêu như W thôi là cũng đã mất hiệu quả rồi, giờ Rito còn bỏ combo Flash + W thì khả năng tạo đột biến của Galio giảm rất nhiều, nếu như so với R của Galio cũ.

  • Avatar natuan - 15.01.2020

    À mà còn vụ ip thừa không dùng làm gì thì vẫn đầy thứ tiêu được như mua gem này, chroma này, biểu tượng này hay như đợt rồi mở bán hòm cũng mua được ip mà
    Đầu năm tích đâu được hơn 50k đợt rồi tiêu hết sạch còn được 1k

    • Tấn Minh Tấn Minh - 15.01.2020

      Tui không có bàn về chuyện IP thừa, mà ngược lại là thiếu IP. Trước khi tinh hoa lam xuất hiện thì mỗi game đều được nhận IP, và số lượng không giới hạn. Giờ thì nếu như không có sự kiện thì cách 22 giờ mới nhận được 50 THL, việc lên cấp thì lại tiêu tốn quá nhiều thời gian nếu như không chơi game thường xuyên. Mảnh tướng thì chủ yếu là hên xui.

    • Avatar natuan - 16.01.2020

      Thì lúc trước có mấy event đâu ông, giờ cũng nhiều
      Trước tầm mùa 4~7 cày hùng hục tháng được khoảng 2 champ 6k3 là hết cỡ, giờ full champ rồi không để ý nữa nhưng mỗi lần mở shop thl vẫn có gần 50k để đốt thì cảm giác cũng k ít lắm
      Tui nghĩ là do ông đến tuổi chán game không cày nhiều nữa nên giờ nó ít thôi

  • Bùi Vũ Chiến Bùi Vũ Chiến - 15.01.2020

    Nhìn là biết tên viết bài đã khổ dâm thế nào để viết ra bài này

  • Nhật Minh Nhật Minh - 16.01.2020

    mình cũng chơi con Yoric cũ, khá thích lối chơi đánh hội đồng với đám bạn của nó, và concept Tứ kỵ sĩ nữa. Con Yoric mới cũng có bạn, mà sao đám đó mình thấy chơi cơ hội quá, toàn phải đợi dính chiêu mới đánh chung, không thì thôi không à :)))))
    Ngay cả cái chế độ hot hơn như URF mà Riot cũng không cho thành chế độ vĩnh viễn được. Summoner’s Rift với đấu rank là con cưng rồi, mấy cái khác là con ghẻ hết.

    • Avatar natuan - 16.01.2020

      URF chơi vui vui thì được chứ biến thành vĩnh viễn chưa chắc vui đâu ông. Đặc biệt là cái chọn tướng, được chục trận là bắt đầu thấy lặp đi lặp lại rồi

  • Avatar Bang - 18.01.2020

    Tui cũng đồng cảnh ngộ vs bác về vụ thay đổi tướng
    Ngày xưa irelia là một con tướng cực kỳ yêu thích của tôi
    Thậm chí từng có một thời chỉ cần t cầm ire thì chắc chắn team sẽ win, ire cũ dễ chơi, và không hoa mĩ. Đủ để tôi có thể vào pick rank mà không sợ ai đó tranh mất hoặc cấm mất
    Nhưng h thì khác rồi, ire mới khá khó chơi, khá đa dụng và biến ảo. Hợp meta và có thể đánh giải. Nhưng rồi sao, t không còn lá bài tủ để có thể vác vào rank.
    Không phải 1 ire đâu, còn hàng chục tướng khác cơ. Rõ ràng họ có thể thay đổi meta, thay đổi cách chơi để một bộ phận tướng hợp vs meta. Hoặc thay đổi 1 vài cơ chế skill như ashe, thay vì biến 1 vị tướng cũ thành 1 con mới vs bộ skill hầu như ko liên quan đến tướng cũ

  • Avatar MeoMew - 07.02.2020

    Đồng ý kiến, mình hồi xưa cũng là 1 người chơi Twisted Treeline với lũ bạn và leo tới tận rank cao thủ. xóa đi cũng có thể nói là tiếc thật 🙁