Đánh giá The Red String Club

Trần Ngọc Long 14.01.2019

Đăng Bông cảm thấy giận dữ vì sự ba lăng nhăng và vô liêm sỉ của mình làm đống bài viết của anh ta gặt hái cả rổ “phẫn nộ react”. Hải Stark thì vẫn ngao ngán chưa có một mảnh tình vắt vai vì anh ta quá “pussì” (ở Việt Nam người ta thường gọi là “phò”. Thực tế “Mòe Phò” là tệ nhất trong các loài phò haha!). Longnobion thì như một “quả bom” cảm xúc lúc nào cũng có thể phát nổ vì cái job dở người mà anh ta trót nhận. Đó là lý do những người này được treo lủng lẳng trên những sợi xích lạnh băng, trần truồng và chờ đợi được cấy ghép…

Akara 184 là con robot của một tập đoàn công nghệ thuộc hàng “bá chủ” – Tập đoàn Siêu lục địa (Corporation Supercontinent Ltd). Sứ mệnh của Akara 184 là cấy ghép hàng loạt các modul “cứu rỗi” những khó khăn của con người như Đăng Bông, như Mèo Phò, như Longnobion và như những người bình thường khác.

Cảnh mở đầu của The Red String Club thật dữ dội. Ta thấy chàng trai Brandeis (vì lười nên mình gọi tắt cả bài là B) đang đóng phim “Người Rơi” khi không có nổi một siêu năng lực. Nó rõ ràng không phải một cú liệng hay một cú bổ nhào Hollywood gì đó. Cú rơi của B chỉ bình thản và tĩnh lặng như khi chìm vào giấc chiêm bao. Và nó cũng tĩnh lặng như thành phố đầy mưa mà anh đã hết lòng cứu nó. Thay vì “nổi quạu” hay sợ hãi, B chấp nhận số phận và định mệnh của bản thân. Khoảnh khắc B kết thúc đời mình cũng là lúc câu chuyện của The Red String Club mở ra đối với người chơi.

The Red String Club của Deconstruc Team là giao lộ hoàn hảo của đam mê nghệ thuật điểm ảnh Pixel Art và viễn tưởng về thế giới khoa học nhuốm màu thập niên 90 thế kỷ trước của team phát triển game indie ba người này.

Thoạt đầu hơi thở của The Red String Club không có gì mới mẻ cả. Đó là một vài cảnh lái xe khi giông bão nổi lên. Kèm theo đó là thứ bầu trời ảm đạm bị nhòe đi nhiều bởi những ánh đèn neon. Hình ảnh những tòa nhà khổng lồ chọc trời và đâu đó vang lên những bản nhạc nền ám ảnh kiểu cyberpunk… Mọi thứ giống với Blade Runner hay Appleseed hoặc Ghost in the Shell.

Đây là một tựa game phiêu lưu thuộc dạng click n’ point. Lẽ dĩ nhiên không tồn tại trạng thái “GAME OVER” ăn thua cho thể loại dialogue box như thế này. Nhưng không vì thế mà The Red String Club đánh mất đi sự khác biệt trong năng lực cá nhân từng người chơi. Một khi bạn vào cuộc trong trò chơi này, bạn sẽ cảm nhận vô số cơ hội tốt hơn mà bạn đã bỏ qua để hoàn thiện việc khám phá kiệt tác này.

Đối với một tựa game phiêu lưu nói riêng hay một trò chơi nói chung, yếu tố xây dựng nhân vật và cốt truyện lôi cuốn là một nan đề xứng đáng để chinh phục. Dựa vào một kịch bản xuất sắc, tạo ra những nét cắt thời gian tinh tế, những quan điểm độc đáo thổi hồn nhân vật, những góc cạnh không gian tôn tạo và phù hợp… Đó là những “mặt trận” người làm game cần “ghi điểm” để tạo nên “cuộc cách mạng” làm chao đảo những “khán giả” của họ. Tôi tự hỏi và tôi lẫn các bạn đều biết thật khó để kết nối và gắn bó thực sự với những nhân vật hư cấu trong trò chơi đến nhường nào. Ôi các chàng trai hiệp sĩ, The Red String Club cực mạnh trong việc thể hiện điều đó.

Tạm gác lại chuyện một trò chơi như The Red String Club có thực sự hấp dẫn hay không. Nhưng những “bản sắc” nó mang trong người và muốn nói lên cực kỳ hấp dẫn và đặc sắc trong thế kỷ 21 này. Thuyết siêu nhiên học, AI (trí tuệ nhân tạo) và đạo đức trong bối cảnh cyberpunk (khoa học viễn tưởng tập trung vào công nghệ cao nhưng đời sống con người tụt xuống ngưỡng tồi tệ – nói ngắn gọn “high tech nhưng low life”) là những nội dung mà The Red String Club sẽ “trình diễn” trước bạn.

Cyberpunk là một đề tài đang nóng lên từng ngày

The Red String Club không phải một dive bar (quán bar bình dân) theo đúng nghĩa và ông chủ của nó – Donovan cũng không phải một bartender theo đúng nghĩa. Vào một đêm, khi Donovan để bàn tay ma thuật nhảy múa trên những nhãn rượu lấp lánh và cộng sự của anh ta là Brandeis đang say sưa với cây đàn dương cầm nhỏ bé và câu chuyện riêng tư của họ thì con robot Akara 184 đang hỏng hóc, gặp sự cố ập vào ngôi nhà của Donovan và Brandeis. Khi Brandeis truy cập vào ngân hàng bộ nhớ của Akara 184, đó cũng là lúc một hành trình phi thường bắt đầu mà Brandeis và Donovan không hề hay biết. The Red String Club là một câu chuyện nơi bạn vào vai ba nhân vật Brandeis, Donovan, Akara 184 trải nghiệm hành trình có chiều sâu về mặt cảm xúc, đầy cá tính, bất ngờ và đáng suy ngẫm.

Gameplay của The Red String Club sẽ là những màn “phô diễn” kỹ năng cá nhân của Brandeis, Donovan và Akara. Deconstruct Team đã lồng những cơ chế chơi khác nhau để thể hiện và phát triển tiến trình của câu chuyện.


Phần nhiều thời gian, bạn vào vai Donovan ở trong quán bar của anh ta. Donavan có phần khá giống với lão Đăng Bông chủ quán beer của chúng ta ở một số khía cạnh. Thứ nhất, Donavan là một nhà pha chế tài năng. Và điều thứ hai, Donavan luôn khao khát và kiếm tìm thông tin. Vì TRI THỨC là SỨC MẠNH nên nghề tay trái của Donavan là môi giới thông tin. Bằng vào tài pha chế đồ uống xuất sắc của bản thân, Donovan “cởi bỏ” lớp phòng ngự của khách hàng và “đào sâu” thông tin của họ càng nhiều càng tốt. The Red String Club khai thác một chủ đề rất hay khi muốn tạo ra một cuộc chơi về khai thác thông tin: bar và bartender. Bartender là một nghề nghiệp thú vị. Ở bartender hội tụ tố chất của một nhà tâm lý học và một nhà hóa học đẳng cấp. Bằng những đồ uống có cồn của mình, bartender có thể trò chuyện với khách hàng của mình sâu hơn mức mà ta có thể nghĩ. Ví dụ một ly Etude có thể xóa nhòa cảm giác căng thẳng của một ngày dài làm việc, một ly Tequila kèm một lát chanh và một ít muối có thể khiến tay luật sư kín miệng trở nên “táo bạo” và “bất cẩn” hơn trong lời nói, một ly Dorflinger (Gin + Absinthe + một lát cam) có thể khiến phái đẹp trở nên “điên đảo” tức thời.

Sau khi Donovan tìm kiếm và xử lý các đầu mối thông tin, công sự Brandeis là người đưa diễn biến sâu thêm một bước nữa. Bạn sẽ vào vai Brandeis, giả dạng giọng nói và tiến hành các bước hack sinh trắc học, bẻ khóa mật khẩu…

Phần còn lại của quá trình là của Akara 184. Akara là người tạo ra những modul giả tạo cảm xúc con người. Tăng cường tự tin hay phá tan sợ hãi, v.v… Bạn không chỉ cần cẩn thận trong việc chế tác modul mà bạn còn phải cân nhắc loại modul phù hợp với các sự kiện. Ví dụ một khách hàng cần sự nhất trí của đối tác trong lần đầu gặp mặt trực tiếp. Cái anh ta cần là loại bỏ sự ích kỷ của bản thân hay nên tăng cường thể hiện cái tôi mạnh mẽ để chứng tỏ năng lực của mình? Bạn có quyền thử những lựa chọn và nghiệm chứng kết quả của nó.

Phần gameplay của The Red String Club không quá cầu kỳ (đặc biệt phần Pottery của Akara khá kém) nhưng nó thực sự nhất quán và tôn lên phần nội dung. Ba phần nhập vai lồng ghép của Donovan, Brandeis và Akara 184 đi cùng các thử thách tạo nên một ma trận thông tin, một thứ mạng lưới quan hệ rối rắm. Các lựa chọn của người chơi (trong các câu hỏi hoặc câu trả lời) làm diễn biến câu chuyện trở nên phân nhánh và tạo nên các góc nhìn khác nhau của câu chuyện. Tìm kiếm, suy luận và tin tưởng sẽ là những kỹ năng mà người chơi phải sử dụng luân phiên trong tựa game này. Quá trình chơi, người chơi sẽ nhận thấy các bí ẩn, bí mật giống như váng dầu lớp lan trên mặt nước cần người chơi đi tìm hiểu. Các lựa chọn đối thoại trong The Red String Club thực sự rất căng thẳng nhưng sâu sắc và để lại một ấn tượng khó có thể xóa nhòa trong lòng người chơi. Những chàng trai Deconstruct Team có sở trường “vấy bẩn” những vấn đề đơn giản. Những cuộc đối thoại tưởng chừng lan man, vô nghĩa có thể nhanh chóng biến thành một “chiến trường” tranh luận về đạo đức. The Red String Club làm tôi ngỡ ngàng khi đưa ra một số vấn đề mà tôi chưa bao giờ xem xét hoặc thường ít khi đả động tới. Một số có vẻ thú vị nhưng một số thực sự khủng khiếp khi nghĩ tới.

Một số sự trì hoãn trong diễn biến câu chuyện thể hiện sự sai lầm trong cách mà bạn khai thác và nhìn nhận thông tin. Qua đó cho thấy được The Red String Club tạo nên đòn bẩy để hấp dẫn người chơi. Chúng ta sẽ không ngừng tự hỏi làm thế nào để tạo nên quan điểm và hướng đi vững chắc tạo nên điểm đột phá khi khai thác nội dung câu chuyện. Thêm vào đó, The Red String Club đánh mạnh vào bản chất hiếu kỳ “chết người” của nhân loại. Những bí mật luôn là thứ chúng ta muốn kiếm tìm, luôn khát khao kiếm tìm và đó chính là lý do vì sao The Red String Club hấp dẫn và thú vị đến thế. Thậm chí Deconstruct Team còn tự tin đến mức họ tạo ra một nút để skip toàn bộ đoạn hội thoại. Lạy chúa, không ai dại dột ấn vào nút đó khi mà nội dung của The Red String Club làm tôi dán chặt mắt vào màn hình và háo hức mong chờ diễn biến của nó. Dù rằng bạn có lựa chọn thế nào, cái kết vẫn không thay đổi khi Brandeis vẫn chơi vơi giữa khoảng không và đợi chờ anh ta là cái kết đáng buồn. Nhưng điều thú vị của The Red String Club không nằm hoàn toàn trong cái kết bi kịch cuối con đường mà nhiều hơn người ta cảm nhận sự tuyệt vời đáng giá trong quá trình bạn đi trên con đường đó.

Tôi là một người ghét chơi một game thuần click n’ point nhưng The Red String Club đã “đốn hạ” tôi. Nó đọng lại trong con người ta thứ suy ngẫm đáng để đời trong thời đại số này. Bạn có thể nhìn nhận hời hợt tất cả những gì xảy ra trong The Red String Club là thứ tình huống giả định và nó được “đóng chai” một cách đẹp đẽ, vô hại và vô thưởng vô phạt. Nhưng khi bạn đồng hành một thời gian với The Red String Club, bạn sẽ “ngấm” thứ suy tư của nó. The Red String Club như một quả bom sinh học âm ỉ xâm nhập và chờ đợi bùng nổ thẳng vào bộ óc và tính logic của bạn. Trò chơi này là thứ câu hỏi đáng suy ngẫm về ý chí tự do và trật tự xã hội. Giống như Tập đoàn Siêu lục địa nghĩ SPW, MNA của họ là thứ “cứu rỗi” cả nhân loại còn Donovan và Brandeis nghĩ việc này chẳng khác nào tẩy não và nuôi nhốt người khác như con súc vật. Liệu rằng những cảm xúc mặt trái, những thứ làm chúng ta “khó chịu” khiến con người trở nên “con người”? The Red String Club còn là câu hỏi liệu chúng ta sẽ đi bao xa để trấn áp, đè nén thậm chí loại bỏ hoàn toàn những cảm xúc ta cho là không cần thiết, những cảm xúc làm ta “đau đớn”. Và tôi nghĩ những câu hỏi ấy cần vang lên trong tâm trí mỗi con người chúng ta và trong toàn xã hội này. Đến một ngày nào đó, liệu quy tắc xã hội có bị bẻ cong dựa trên định kiến mà bất kỳ ai nghĩ là đạo đức giả?

The Red String Club là những thứ “châm ngòi” những cuộc debate “gắt nhất” mà bản thân chúng ta phải tranh đấu cho bản sắc của mình và chờ đợi năng lực và thời gian để có câu trả lời cho nó. Có một đoạn thoại mà tôi rất thích trong The Red String Club, ít nhất đối với những người quan tâm về luật pháp như tôi: đó là khi Akara 184 hỏi Donovan rằng “Thứ công nghệ SPW này giúp xóa bỏ tội ác như hiếp dâm, tham lam, phân biệt chủng tộc. Liệu chúng ta có chấp nhận nó. Bản chất của điều này là sự cứu rỗi kết hợp bởi hy vọng và khoa học hay nó đơn thuần chỉ là sự yếu đuối và tội lỗi khi chối bỏ tạo hóa?”

Sự thật thì ngay trong khi tôi đang cào phím ở thời điểm này, thế giới hiện thực của chúng ta đang nằm trong lòng bàn tay thao túng của những thế lực trong bóng tối. Những người hay những tập đoàn mạnh mẽ với cái đầu lạnh lùng không thể nhận ra lợi ích của bản thân cá nhân họ từ chính lợi ích của nhân loại nói chung. Vậy thì sớm hay muộn thôi chúng ta cũng phải trả lời cho bản thân mình rằng liệu chúng ta có cho phép “họ” định hình cuộc sống của người khác.

Tạm kết

Khiêu khích nhưng không rêu rao. Thông minh nhưng không tự mãn. Chua chát nhưng không tự phụ. Đó là The Red String Club. Đó là cuộc hành trình tự vấn khi nói về nhân loại, cảm xúc, đạo đức và định kiến về cái ác. Nếu bạn quan tâm đến những vấn đề như vậy, bạn nợ chính bản thân mình tựa game này. Nếu ngược lại, The Red String Club vẫn rất thành công. Chí ít khi có ai đó hỏi bạn đã từng nghĩ gì về bản chất tự nhiên của hạnh phúc, bạn có thể gật đầu và đáp bạn đã từng trải qua và có cái nhìn về câu hỏi này. Khi mà một tựa game làm tôi ngồi lại suy ngẫm và xúc động, nó chắc chắn là một thứ đặc biệt! Longnobion tạm biệt và hẹn gặp các bạn ở những bài viết tiếp theo.

(Visited 8 times, 7 visits today)

Trần Ngọc Long

Tướng 35 bài

Dở hơi thật sự không biết bơi